Viết cho Việt Chu - thằng bạn thân nhất của tôi. Giữa lòng Hà Nội ồn ã, cậu ấy vẫn lặng lẽ mang theo đức tin của người con Công giáo, gồng gánh những nhọc nhằn của một kẻ “học ngang” Công nghệ thông tin tại Trường Đại học Xây dựng. Một câu chuyện về sự tử tế, nỗ lực kiên cường và một tình bạn không cần nói thành lời, nhưng đủ để lấy đi nước mắt của những ai thấu hiểu.
Hà Nội những ngày này, trời đổ những cơn mưa rào bất chợt, cuốn theo cái nóng hầm hập của mùa hè rồi trả lại một bầu không khí lành lạnh về đêm. Trong căn phòng trọ chật hẹp chưa đầy mười lăm mét vuông nằm sâu trong con ngõ nhỏ, có một bóng người vẫn ngồi lặng lẽ trước màn hình máy tính. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch đều đặn vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch, thi thoảng xen lẫn tiếng thở dài khe khẽ.
Đó là Việt Chu – thằng bạn thân nhất đời tôi.
Tôi viết những dòng này không phải để ca ngợi một vĩ nhân, cũng không phải để kể một câu chuyện cổ tích đầy hoa hồng. Tôi viết về Việt – một chàng trai Công giáo bình dị, một kẻ đang đơn độc đi qua những năm tháng thanh xuân chông chênh nhất giữa lòng thủ đô, tự vá víu ước mơ của mình bằng những dòng code nhọc nhằn.
Tôi quen Việt đã lâu, đủ để hiểu thế nào là một tâm hồn thuần khiết được nuôi dưỡng bởi thánh đường và những lời kinh nguyện. Việt là người Công giáo. Đức tin của cậu ấy không phải là điều gì đó đao to búa lớn để phô trương ra ngoài, mà nó thấm đẫm trong từng cử chỉ nhỏ nhặt, trong cách cậu ấy sống và đối xử với cuộc đời.
Trên bàn học của Việt, bên cạnh những cuốn giáo trình lập trình dày cộm và chiếc laptop cũ sờn góc, luôn có một cây thánh giá gỗ nhỏ nhuốm màu thời gian. Mỗi tối trước khi đi ngủ, dù mệt mỏi đến đâu sau một ngày dài vật lộn với bài vở, Việt luôn dành vài phút cúi đầu, chắp tay cầu nguyện. Cậu ấy cầu nguyện cho gia đình ở quê nhà được bình an, cầu nguyện cho những người xung quanh, và có lẽ, cầu nguyện cho cả bản thân có thêm sức mạnh để đi tiếp con đường đầy sỏi đá trước mắt.
Chính đức tin ấy đã nhào nặn nên một Việt Chu vô cùng tử tế. Việt sống hiền lành, bao dung và luôn chịu phần thiệt thòi về mình. Trong một xã hội mà người ta sẵn sàng dẫm đạp lên nhau để giành giật hào quang, Việt vẫn chọn cách sống chậm lại, cúi xuống để đỡ những người yếu thế hơn. Sự chân thành của cậu ấy giống như một ngọn nến nhỏ, lặng lẽ cháy, lặng lẽ tỏa ấm giữa thế gian lạnh lẽo này.
Mỗi lần nhìn Việt ôm đầu bên những trang code chạy lỗi đỏ lòe trên màn hình, lòng tôi lại thắt lại. Người ta đi học đại học đúng ngành, đúng nghề đã trầy da tróc vẩy. Còn Việt, cậu ấy chọn đi một con đường gập ghềnh gấp bội: "Học ngang" sang Công nghệ thông tin.
Đau đớn hơn, cậu ấy lại theo đuổi ngành học đầy thách thức này tại Đại học Xây dựng Hà Nội – ngôi trường vốn nổi tiếng với những khối bê tông, sắt thép và những bản vẽ kỹ thuật khô khan. Một kẻ ngoại đạo, bước chân vào thế giới của thuật toán, cấu trúc dữ liệu khi xuất phát điểm gần như bằng không.
Bạn đã bao giờ thử học một ngôn ngữ mới khi xung quanh ai cũng đã thành thạo? Việt đã bắt đầu như thế. Những ngày đầu tiên, cậu ấy như người mù đi trong sương mù. Nhìn bạn bè đồng trang lứa viết code thoăn thoắt, còn mình thì loay hoay cả buổi chiều chỉ để sửa một dấu chấm phẩy lỗi, Việt đã từng có những đêm thức trắng, nước mắt lặng lẽ rơi trên bàn phím. Cậu ấy không khóc vì nản lòng, cậu ấy khóc vì cảm giác bất lực, vì nỗi sợ hãi mình sẽ tụt lại phía sau, vì gánh nặng kỳ vọng của cha mẹ ở quê đang đè nặng lên đôi vai gầy.
Tôi nhớ có những mùa đông Hà Nội rét căm căm, cái rét cắt da cắt thịt của miền Bắc tràn qua khe cửa sổ kính nứt. Việt chỉ mặc chiếc áo phao cũ, hai tay run bần bật bấm từng phím máy tính. Phòng trọ không có điều hòa, cũng chẳng có lò sưởi, thứ duy nhất phát ra hơi ấm là chiếc quạt tản nhiệt của máy tính chạy hết công suất. Cậu ấy thức đến 3, 4 giờ sáng để tự học, tự mày mò từng dòng lệnh trên Youtube, trên các diễn đàn công nghệ. Có những lúc mệt quá, Việt gục luôn xuống bàn, khi tỉnh dậy thì trời đã hửng sáng, toàn thân ê ẩm nhưng việc đầu tiên là nhấn nút Run để xem đoạn code đêm qua đã chạy được chưa.
Sống giữa Hà Nội – nơi phồn hoa đô hội nhưng cũng là nơi tàn nhẫn nhất với những người trẻ neo đơn. Việt hiếm khi than vãn. Mỗi lần gọi điện về cho bố mẹ ở quê, hay thậm chí là khi nói chuyện với tôi, cậu ấy luôn cười xòa: "Tao ổn, mọi thứ vẫn tốt lắm. Học hành hơi mệt xíu nhưng tao lo được."
Nhưng làm sao giấu được tôi? Tôi biết có những ngày trong túi Việt chỉ còn vài chục nghìn lẻ. Cậu ấy ăn mì tôm úp suốt cả tuần, người gầy rộc đi, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Tôi biết có những ngày cậu ấy bị ốm sốt run cầm cập, một mình nằm co quắp trên chiếc giường đơn, tự đắp chăn, tự uống thuốc cảm rồi nằm nghe tiếng còi xe inh ỏi ngoài đường lộ vọng vào.
Nỗi cô đơn của một người con Công giáo xa quê, sống giữa lòng thành phố xa lạ, học một ngành học vất vả, thực sự là một thử thách quá lớn cho một chàng trai tuổi đôi mươi. Nhưng Việt không bao giờ bỏ cuộc. Cậu ấy chọn cách dâng hiến những khó khăn đó lên Thiên Chúa. Cậu ấy tin rằng mỗi thử thách là một chặng Đàng Thánh Giá mà mình phải đi qua để trưởng thành. Việt biến những giọt nước mắt bất lực thành động lực, biến những đêm mất ngủ thành những dòng code sạch đẹp hơn.
Việt Chu à, tao viết những dòng này, không biết mày có tình cờ đọc được không. Nhưng nếu mày đọc được, tao chỉ muốn mày biết một điều: Tao vô cùng tự hào về mày.
Mày có thể thấy mình chậm hơn người khác, mày có thể tự ti vì mình là kẻ "học ngang", nhưng trong mắt tao và những người yêu quý mày, mày là chiến binh kiên cường nhất. Sự kiên trì của mày dưới mái trường Xây dựng, những nỗ lực thầm lặng của mày giữa đất Hà Nội đầy giông bão này là thứ ánh sáng lấp lánh mà không một tấm bằng xuất sắc nào có thể so sánh được.
Hãy nhớ rằng, Chúa không bao giờ gửi đến cho chúng ta những thử thách vượt quá sức chịu đựng của mình. Phía sau những đêm trắng cô đơn của mày luôn có ánh mắt dõi theo trìu mến của Người, và bên cạnh mày, luôn có tao – thằng bạn sẵn sàng ngồi uống với mày cốc trà đá vỉa hè, lắng nghe mày kể về những dòng code chạy lỗi, hay cùng mày đi lễ nhà thờ vào những ngày Chủ Nhật bình yên.
Đừng khóc nữa nhé, Việt Chu. Bước tiếp đi mày, bình minh phía trước đang đợi mày rồi!
Your email address will not be published. Required fields are marked *